Để rộng đường dư luận xung quanh vụ việc gây tranh cãi giữa nhạc sĩ Minh Khang và tài xế công nghệ - nơi ranh giới giữa vi phạm pháp luật và ứng xử thiếu chuẩn mực đang bị đặt dưới lăng kính gay gắt của mạng xã hội, Thương Trường đã có cuộc trao đổi với Luật sư Nguyễn Văn Tuấn (Giám đốc Công ty Luật TNHH TGS, Đoàn Luật sư TP Hà Nội) nhằm làm rõ các khía cạnh pháp lý liên quan.
PV: Thưa luật sư, nhìn từ góc độ pháp lý, trong vụ việc giữa nhạc sĩ Minh Khang và tài xế công nghệ, lỗi của mỗi bên được xác định như thế nào?
Luật sư Nguyễn Văn Tuấn: Đây là một tình huống khá điển hình khi cả hai bên đều có hành vi chưa phù hợp, nhưng tính chất vi phạm và hệ quả pháp lý lại hoàn toàn khác nhau.
Trước hết, đối với tài xế N.T.H., hành vi quay video trong quá trình cung cấp dịch vụ và đăng tải lên mạng xã hội, làm lộ hình ảnh, thông tin của hành khách, có dấu hiệu vi phạm nghiêm trọng quy định về bảo vệ dữ liệu cá nhân. Theo Nghị định 356/2025/NĐ-CP, dữ liệu cá nhân như hình ảnh, giọng nói hay các thông tin nhận diện khác chỉ được phép xử lý khi có sự đồng ý của chủ thể dữ liệu và phải đúng mục đích đã thông báo. Việc sử dụng các dữ liệu này để đăng tải công khai nhằm mục đích cá nhân đã vượt quá phạm vi dịch vụ vận tải, từ đó phát sinh trách nhiệm pháp lý.
Không chỉ vậy, dưới góc độ Bộ luật Dân sự 2015, đây còn có thể bị xem là hành vi xâm phạm quyền nhân thân, bởi mỗi cá nhân đều có quyền đối với hình ảnh và đời sống riêng tư. Nếu hành khách chứng minh được thiệt hại về danh dự, uy tín hoặc tinh thần, tài xế hoàn toàn có thể phải bồi thường. Đồng thời, theo Nghị định 15/2020/NĐ-CP, hành vi chia sẻ thông tin cá nhân của người khác khi chưa được phép cũng có thể bị xử phạt hành chính.
Về quan hệ với nền tảng, tài xế hoạt động theo cơ chế đối tác, chịu ràng buộc bởi các điều khoản bảo mật và quy tắc ứng xử. Việc tự ý ghi hình, phát tán thông tin khách hàng không chỉ vi phạm chính sách nội bộ mà còn ảnh hưởng đến uy tín nền tảng, nên quyết định chấm dứt hợp tác vĩnh viễn là phù hợp với quyền của doanh nghiệp theo hợp đồng.
Ở chiều ngược lại, với hành khách là nhạc sĩ Minh Khang, việc sử dụng lời lẽ mang tính đe dọa, thiếu chuẩn mực là hành vi đáng bị phê phán. Nếu có căn cứ xác định hành vi này ảnh hưởng đến trật tự công cộng hoặc xâm phạm danh dự, nhân phẩm của người khác, cá nhân thực hiện có thể bị xử phạt hành chính theo Nghị định 282/2025/NĐ-CP. Tuy nhiên, việc xử lý còn phụ thuộc vào mức độ cụ thể của lời nói, bối cảnh và hậu quả thực tế.
Ngoài ra, về dân sự, nếu hành vi đe dọa hoặc xúc phạm gây thiệt hại thực tế, tài xế có quyền yêu cầu xin lỗi hoặc bồi thường. Tuy nhiên, trên thực tế, các tranh chấp dạng này thường khó chứng minh thiệt hại cụ thể, nên thường dừng ở mức nhắc nhở hoặc lên án xã hội.
Tóm lại, trong khi hành vi của hành khách chủ yếu thuộc về ứng xử và có thể bị xử lý hành chính nếu đủ căn cứ, thì hành vi của tài xế lại trực tiếp vi phạm quy định về bảo vệ dữ liệu cá nhân là một lĩnh vực đang được siết chặt. Đây cũng là lý do phía nền tảng xử lý nghiêm khắc hơn với tài xế.
PV: Dù đã xin lỗi, nhạc sĩ Minh Khang vẫn vấp phải phản ứng tiêu cực từ dư luận. Theo ông, sai phạm của nhân vật này nằm ở đâu?
Luật sư Nguyễn Văn Tuấn: Phản ứng của dư luận không chỉ xuất phát từ lời xin lỗi, mà từ chính hành vi ban đầu. Ở đây, hành vi của nhạc sĩ Minh Khang không đơn thuần là “mất kiểm soát do rượu bia”, mà đã chạm đến những chuẩn mực pháp lý và xã hội nhất định.
Về pháp lý, việc sử dụng lời lẽ mang tính đe dọa như “dọa đấm” tài xế có thể bị xem xét là hành vi xâm phạm trật tự công cộng hoặc đe dọa gây ảnh hưởng đến sức khỏe, tinh thần của người khác. Theo Nghị định 282/2025/NĐ-CP, nếu đủ căn cứ xác định mức độ vi phạm, cá nhân có thể bị xử phạt hành chính.
Dưới góc độ Bộ luật Dân sự 2015, mỗi cá nhân đều có quyền được bảo vệ danh dự, nhân phẩm. Nếu lời nói khiến người khác cảm thấy bị xúc phạm hoặc đe dọa, về nguyên tắc, họ có quyền yêu cầu xin lỗi hoặc bồi thường nếu chứng minh được thiệt hại.
Tuy nhiên, điều khiến dư luận phản ứng mạnh lại nằm ở yếu tố xã hội. Thứ nhất, việc viện dẫn rượu bia thường không được chấp nhận như một lý do giảm nhẹ về mặt đạo đức, bởi pháp luật cũng không coi say xỉn là căn cứ loại trừ trách nhiệm. Thứ hai, với tư cách là người của công chúng, hành vi ứng xử thiếu chuẩn mực dễ bị đánh giá khắt khe hơn do ảnh hưởng lan tỏa.
Ngoài ra, trong bối cảnh mạng xã hội lan truyền mạnh, câu chuyện không chỉ là một mâu thuẫn cá nhân, mà còn chạm đến cảm nhận chung về sự tôn trọng đối với người lao động dịch vụ – một vấn đề rất nhạy cảm hiện nay. Chính yếu tố này khiến làn sóng phản ứng trở nên mạnh mẽ hơn.
Có thể nói, sai phạm của nhạc sĩ Minh Khang chủ yếu nằm ở hành vi ứng xử thiếu chuẩn mực, có dấu hiệu đe dọa. Dù mức độ pháp lý có thể không quá nghiêm trọng, nhưng hệ quả về uy tín cá nhân lại rất lớn.
PV: Từ sự việc này, theo ông, bài học đặt ra cho các bên là gì?
Luật sư Nguyễn Văn Tuấn: Vụ việc này không chỉ là câu chuyện của hai cá nhân, mà còn phản ánh rõ những rủi ro trong môi trường dịch vụ số hiện nay – nơi mọi hành vi đều có thể bị ghi lại và lan truyền rất nhanh.
Đối với tài xế, bài học lớn nhất là phải hiểu rõ ranh giới pháp lý khi “tự bảo vệ mình” bằng cách ghi hình và đăng tải lên mạng xã hội. Dù trong tranh chấp, việc tìm đến dư luận có thể tạo áp lực, nhưng không thể đứng trên quy định pháp luật. Việc thu thập và công khai dữ liệu cá nhân phải tuân thủ chặt chẽ các quy định hiện hành, nếu không sẽ từ vị thế “người bị ảnh hưởng” trở thành “người vi phạm”.
Đồng thời, trong kinh tế nền tảng, yếu tố niềm tin và an toàn dữ liệu là cốt lõi. Vi phạm các quy định này có thể dẫn đến chế tài rất nghiêm khắc, thậm chí mất cơ hội nghề nghiệp.
Ở chiều ngược lại, với hành khách, bài học nằm ở việc kiểm soát hành vi trong không gian công cộng. Dù là khách hàng, không ai có quyền sử dụng lời lẽ đe dọa hoặc thiếu tôn trọng người cung cấp dịch vụ. Những hành vi này không chỉ có thể bị xử phạt mà còn gây tổn hại nghiêm trọng đến hình ảnh cá nhân, đặc biệt với người có ảnh hưởng.
Một bài học chung là khi phát sinh mâu thuẫn, cách xử lý phù hợp nhất vẫn là thông qua các kênh chính thức của nền tảng hoặc cơ quan chức năng, thay vì đưa sự việc lên mạng xã hội theo cách tự phát. Bởi trong xã hội số, mọi hành vi bộc phát đều có thể bị khuếch đại, kéo theo những hệ quả vượt xa bản chất ban đầu.
Tựu trung lại, vụ việc cho thấy việc tuân thủ pháp luật, giữ chuẩn mực ứng xử và kiểm soát hành vi không chỉ là yêu cầu đạo đức, mà còn là điều kiện cần thiết để tránh những rủi ro pháp lý và tổn thất uy tín trong thời đại số.
PV
Nguồn: thuongtruong.com.vn
