Có cưỡng chế, có kế hoạch, vì sao vẫn “giậm chân tại chỗ”?
Tạp chí Thương Trường tiếp tục nhận được đơn thư phản ánh của bạn đọc liên quan đến vụ thi hành án dân sự đối với Công ty TNHH giải pháp công nghiệp Melvgroup tại Hà Nội. Nếu trước đó hồ sơ cho thấy nghịch lý “đủ điều kiện nhưng chưa thi hành”, thì nay, khi cơ quan thi hành án đã ban hành thêm văn bản kế hoạch, vấn đề lại trở nên rõ hơn: có lộ trình nhưng vẫn không có chuyển động.
Theo hồ sơ, nghĩa vụ thi hành án của Công ty Melvgroup đã được xác định tại Quyết định thi hành án số 498/QĐ-CCTHADS ngày 04/12/2024 của Chi cục Thi hành án dân sự quận Hà Đông (nay là THADS khu vực 6 - Hà Nội), với số tiền hơn 5,59 tỷ đồng, chưa kể lãi phát sinh.
Sau khi hết thời hạn tự nguyện nhưng doanh nghiệp không thực hiện nghĩa vụ, ngày 16/9/2025, cơ quan thi hành án ban hành Quyết định số 12/QĐ-THADS (KV6) về việc cưỡng chế kê biên quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất tại khu đô thị Văn Phú. Đây là bước mang tính quyết định, xác định rõ người phải thi hành án có điều kiện nhưng không tự nguyện thực hiện.
Nhưng nghịch lý bắt đầu từ đây. Khi đã bước sang giai đoạn cưỡng chế, tiến độ xử lý lại không tăng mà gần như “chững lại”. Các bước then chốt như định giá, xử lý tài sản, bán đấu giá… chưa được triển khai tương xứng.
Ngày 08/4/2026, Thi hành án dân sự thành phố Hà Nội (Khu vực 6) tiếp tục ban hành Văn bản số 3434/THADS.KV6-NV về kế hoạch giải quyết thi hành án, dự kiến xử lý tài sản trong thời hạn 45 ngày, bắt đầu từ việc kê biên chiếc ô tô của doanh nghiệp, đồng thời tiếp tục xác minh các tài sản khác.
Một kế hoạch tiếp tục được đưa ra. Nhưng vấn đề không còn nằm ở việc “có kế hoạch”, mà là: liệu kế hoạch này có tạo ra kết quả, hay chỉ là một mắt xích nữa trong chuỗi văn bản?
Trách nhiệm không thể “lùi” theo quy trình
Diễn biến vụ việc cho thấy một thực tế khó phủ nhận: khi điều kiện pháp lý đã đầy đủ, thì tiến độ thực thi lại chậm lại một cách bất thường.
Theo Văn bản số 3434/THADS.KV6-NV, cơ quan thi hành án cho rằng tài sản nhà đất của doanh nghiệp có giá trị lớn hơn nghĩa vụ, nên cần tiếp tục xác minh tài sản khác để lựa chọn biện pháp phù hợp.
Lập luận này không sai về nguyên tắc. Nhưng trong thực tiễn thi hành án, tài sản lớn hơn nghĩa vụ không phải là trở ngại, mà là cơ sở để xử lý và hoàn trả phần chênh lệch. Nếu tiếp tục lấy đó làm lý do kéo dài, thì bản án sẽ tiếp tục bị “treo” vô thời hạn.
Phương án chuyển sang xử lý tài sản khác như xe ô tô cũng không giải quyết được gốc vấn đề. Giá trị tài sản này khó có thể đáp ứng nghĩa vụ hàng tỷ đồng, đồng nghĩa với việc quy trình có nguy cơ bị kéo dài, chia nhỏ và thiếu tính dứt điểm.
Nhìn tổng thể, vụ việc đang rơi vào một vòng lặp quen thuộc: từ Quyết định thi hành án số 498/QĐ-CCTHADS, đến Quyết định cưỡng chế số 12/QĐ-THADS, rồi đến Văn bản kế hoạch số 3434/THADS.KV6-NV, các bước pháp lý liên tiếp được ban hành, nhưng kết quả cuối cùng vẫn chưa xuất hiện.
Khi một vụ việc đã hội đủ mọi điều kiện mà vẫn kéo dài, thì vấn đề không còn nằm ở thủ tục, mà là trách nhiệm thực thi.
Trách nhiệm đó trước hết thuộc về chấp hành viên là người trực tiếp tổ chức thi hành án. Đồng thời, cũng cần được nhìn nhận ở cấp độ cơ quan thi hành án, nơi có nghĩa vụ giám sát, điều hành và bảo đảm tiến độ xử lý.
Trong bối cảnh nhiều địa phương có tỷ lệ thi hành án thấp, thậm chí chỉ đạt vài phần trăm về giá trị tiền, vụ việc này không còn là cá biệt mà phản ánh một vấn đề mang tính hệ thống.
Thi hành án là điểm kết thúc của quá trình tố tụng, nhưng lại là nơi quyết định giá trị thực của công lý. Một bản án nếu không được thực thi kịp thời thì mọi phán quyết trước đó chỉ còn ý nghĩa trên giấy.
Tạp chí Thương Trường sẽ tiếp tục theo dõi và làm rõ trách nhiệm của các bên liên quan, bởi trong một nền pháp quyền, không thể để bản án và trách nhiệm cùng “treo” theo thời gian.
PV
Nguồn: thuongtruong.com.vn
