Nghĩa vụ đã rõ, hồ sơ đã đủ nhưng vẫn kéo dài
Tạp chí Thương Trường nhận được đơn thư phản ánh của bạn đọc liên quan đến việc thi hành án dân sự đối với Công ty TNHH giải pháp công nghiệp Melvgroup tại Hà Nội. Nội dung phản ánh cho thấy một nghịch lý: mọi điều kiện pháp lý cần thiết cho việc thi hành án đều đã hội tụ, nhưng kết quả cuối cùng vẫn chưa được thực hiện.
Theo hồ sơ, ngày 4-12-2024, Chi cục Thi hành án dân sự quận Hà Đông (nay là Phòng Thi hành án dân sự Khu vực 6 - Hà Nội) ban hành Quyết định thi hành án số 498/QĐ-CCTHADS theo yêu cầu của Công ty cổ phần cung ứng kỹ thuật ATT.
Người phải thi hành án được xác định là Công ty TNHH giải pháp công nghiệp Melvgroup, có địa chỉ tại lô đất V5A, ô số 31 khu nhà ở Văn Phú, phường Phú La, quận Hà Đông (nay là phường Kiến Hưng, TP Hà Nội).
Theo nội dung quyết định, Công ty Melvgroup có nghĩa vụ thanh toán cho Công ty cổ phần cũng ứng kỹ thuật ATT số tiền nợ gốc hơn 5,59 tỷ đồng, chưa kể lãi phát sinh theo quy định tại Điều 468 Bộ luật Dân sự cho đến khi thanh toán xong.
Quyết định cũng nêu rõ thời hạn tự nguyện thi hành là 10 ngày kể từ khi nhận được thông báo hợp lệ. Tuy nhiên, thực tế cho thấy doanh nghiệp này không thực hiện nghĩa vụ.
Một chấp hành viên cụ thể đã được phân công trực tiếp tổ chức thi hành. Như vậy, ngay từ đầu, vụ việc đã hội đủ các yếu tố pháp lý căn bản: bản án có hiệu lực, nghĩa vụ xác định rõ, đối tượng thi hành cụ thể, cơ quan và người thực thi được giao trách nhiệm. Về nguyên tắc, đây là những điều kiện để một vụ việc có thể được xử lý dứt điểm trong thời gian hợp lý.
Nhưng thực tế lại diễn ra theo chiều ngược lại!
Đã cưỡng chế nhưng vẫn “dậm chân tại chỗ”
Ngày 16-9-2025, cơ quan thi hành án ban hành Quyết định số 12/QĐ-THADS về việc cưỡng chế kê biên quyền sử dụng đất và tài sản gắn liền với đất của Công ty Melvgroup.
Tài sản bị kê biên được xác định cụ thể: quyền sử dụng đất tại lô V5A, ô số 31 khu đô thị Văn Phú, diện tích 124,3m²; nhà ở riêng lẻ với diện tích xây dựng 86,6m², tổng diện tích sàn 693,9m²; tài sản đã được cấp Giấy chứng nhận quyền sử dụng đất từ năm 2018.
Việc ban hành quyết định cưỡng chế cho thấy một thực tế không thể phủ nhận: người phải thi hành án có điều kiện thi hành nhưng không tự nguyện thực hiện nghĩa vụ. Khi đó, theo quy định của Luật Thi hành án dân sự, cơ quan thi hành án có đầy đủ căn cứ để áp dụng các biện pháp cưỡng chế tiếp theo nhằm bảo đảm thi hành bản án.
Thế nhưng, nghịch lý nằm ở chỗ: dù đã bước sang giai đoạn cưỡng chế là giai đoạn mang tính quyết định thì tiến độ xử lý lại có dấu hiệu chững lại.
Đến đầu năm 2026, các bước tiếp theo như xử lý tài sản, tổ chức bán đấu giá… vẫn chưa được triển khai tương xứng. Trong khi đó, theo văn bản trả lời đơn trước đó, quá trình tổ chức thi hành vẫn chủ yếu dừng ở các bước như thông báo, xác minh, vận động tự nguyện thi hành.
Nói cách khác, vụ việc dường như đang bị kéo trở lại các bước mang tính “thủ tục”, trong khi đáng lẽ phải được đẩy sang giai đoạn xử lý tài sản một cách dứt điểm.
Từ toàn bộ diễn biến có thể nhận diện rõ những điểm nghẽn mang tính hệ thống. Nguyên tắc “kịp thời” trong thi hành án chưa được bảo đảm dù điều kiện thi hành đã được xác định rõ ràng. Biện pháp cưỡng chế, vốn là công cụ pháp lý mạnh nhất, chưa phát huy hiệu quả trên thực tế. Quy trình xử lý có dấu hiệu rơi vào “vòng lặp hành chính” khi các bước quen thuộc được lặp lại nhưng không tạo ra kết quả cuối cùng.
Khi một vụ việc đã có bản án có hiệu lực, nghĩa vụ cụ thể, tài sản bảo đảm rõ ràng và thậm chí đã áp dụng cưỡng chế mà vẫn kéo dài, thì vấn đề không còn nằm ở thủ tục mà chuyển thành câu chuyện về trách nhiệm trong tổ chức thi hành án.
Trách nhiệm đó trước hết thuộc về chấp hành viên, người trực tiếp tổ chức thi hành. Đồng thời, cũng cần được nhìn nhận ở cấp độ cơ quan thi hành án, nơi chịu trách nhiệm quản lý, giám sát và bảo đảm tiến độ xử lý vụ việc.
Sự kéo dài không chỉ ảnh hưởng đến quyền và lợi ích hợp pháp của người được thi hành án mà còn bào mòn niềm tin của doanh nghiệp vào hiệu lực thực thi của pháp luật. Trong một môi trường kinh doanh, nơi mọi giao dịch đều cần được bảo đảm bằng pháp lý, một bản án không được thi hành kịp thời cũng đồng nghĩa với việc rủi ro bị kéo dài vô hạn.
Tạp chí Thương Trường sẽ tiếp tục làm việc với các cơ quan liên quan để làm rõ nguyên nhân và trách nhiệm trong vụ việc này, qua đó góp phần bảo vệ môi trường kinh doanh minh bạch và nguyên tắc thượng tôn pháp luật.
Nhiều địa phương THADS đạt tỉ lệ thấp
Theo Cục Quản lý Thi hành án dân sự, trong những tháng đầu năm 2026, dù kết quả chung có chuyển biến, song nhiều địa phương vẫn có tỉ lệ thi hành án xong rất thấp.
- Về việc: Nhiều địa phương chỉ đạt từ 23% đến hơn 36% như Vĩnh Long, Cần Thơ, Đồng Nai, Hà Nội…
- Về tiền: Có nơi chỉ đạt từ 3% đến hơn 11% như Quảng Ninh, Hải Phòng, Đồng Nai…
Cơ quan quản lý yêu cầu rà soát toàn bộ hồ sơ của từng Chấp hành viên, xử lý dứt điểm các vụ việc có điều kiện và kiên quyết xử lý trường hợp chậm trễ, thiếu tích cực, kéo dài thi hành án.
Trở lại vụ việc tại Hà Đông, trong bối cảnh toàn ngành đang siết chặt kỷ cương, nâng cao hiệu quả thi hành án, những trường hợp kéo dài bất thường như trên càng cần được làm rõ.
Dư luận đặt ra câu hỏi: phải chăng đây chỉ là sự chậm trễ trong tổ chức thực hiện, hay còn có những nguyên nhân sâu xa hơn? Việc kiểm tra, giám sát cần được tiến hành khách quan, đúng quy định, nhằm bảo đảm tính nghiêm minh của pháp luật.
Thi hành án là khâu cuối cùng nhưng có ý nghĩa quyết định trong việc bảo vệ công lý. Một bản án dù đúng đến đâu, nếu không được thực thi kịp thời, cũng khó phát huy giá trị trong thực tiễn. Vì vậy, mọi biểu hiện kéo dài không có căn cứ chính đáng đều cần được xem xét trách nhiệm một cách nghiêm túc.
PV
Nguồn: thuongtruong.com.vn
